Trên con đường vắng vẻ, cô nàng thơ mong manh bị đám côn đồ áp sát. Tiếng thét của cô như xé toạc màn đêm.

Chúng lôi cô vào con hẻm tăm tối, nơi ánh trăng cũng khó lọt. Sự sợ hãi hiện rõ trên gương mặt đáng thương của cô.

Một gã đàn ông hung tợn ghì chặt cô, đôi mắt hắn tham lam nhìn chằm chằm vào thân hình run rẩy của cô.

Tên cầm đầu lột bỏ xiêm y của cô, thân hình nuột nà của cô lộ rõ trước ánh mắt thèm thuồng của đám người.

Cô cố gắng chống cự, nhưng lực tay của cô quá yếu ớt để chống lại đám đông.

Một gã khác nữa xông tới, bàn tay hắn thô bạo chạm vào khắp cơ thể cô.

Đôi mắt cô ngấn lệ, van nài sự thương xót, nhưng chỉ là hư không.

Tiếng rên rỉ đứt quãng của cô mất hút trong tiếng cười man rợ của bọn chúng.

Họ lần lượt hành hạ cô, thân xác cô tê dại trong tuyệt vọng.

Một bóng hình lướt qua, ánh mắt đầy thèm khát và sự thỏa mãn.

Nạn nhân bị kéo vào góc tối, nụ cười của hắn phảng phất sự gian ác.

Sự tra tấn tiếp diễn, cơ thể cô hằn lên những dấu vết đau thương.

Trong cơn mơ hồ, cô cảm nhận một gã đàn ông xuất hiện, ánh mắt hắn lạnh lùng.

Nước mắt chảy dài trên gò má cô, trộn lẫn với nước mắt.

Tên ấy ghé sát, thì thầm những lời tục tĩu vào bên tai.

Sự bất lực chiếm lấy cô, nàng không thể phản kháng ngoài việc chịu đựng.

Bức tranh đáng sợ này sẽ ám ảnh cô suốt đời.

Một cái nhìn mệt mỏi, đôi mắt cô tràn ngập sự hối hận.

Tuy nhiên, đâu đó cô vẫn mong chờ một sự giải thoát.

Nhưng mọi thứ chỉ là hư ảo, sự thật tàn nhẫn vẫn tiếp diễn.